Trái tim tôi đang khóc vì em!

Ngày 07/10/2018 7:04:38

Có ai hỏi về em thì tôi đều trả lời rằng chúng tôi đã chia tay !

Tôi đã không còn yêu em nữa !

Nhưng đâu ai biết rằng tôi còn yêu em nhiều !

Mặc dù bên cạnh em bây giờ không phải là tôi. Nhưng hơn bao giờ hết tôi vẫn mong em hạnh phúc.

Chúng tôi đã chia tay trong im lặng. Không ai liên lạc với ai để nói từ chia tay. Em im lặng, tôi cũng không nói lời nào. Nhưng tôi biết tình cảm em dành cho tôi đã hết. Tôi chẳng trách em, tôi cũng chẳng trách bản thân mình.

trai-tim

Với em tình yêu đã hết. Nhưng với tôi tình yêu vẫn còn mãi trong trái tim tôi

Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng. Yêu ai đó không phải cứ bên cạnh người ta mới là yêu. Mà yêu ai đó,để người ta có hạnh phúc mới là yêu. Bên tôi em không hạnh phúc.Tôi cũng không cố níu giữ em. Tôi muốn em được tự do tìm cho mình hạnh phúc. Tôi sẽ luôn bên em những lúc em vấp ngã.

Nhưng nghĩ lại tôi cũng thật buồn cho bản thân mình. Hết rồi những buổi chiều 2 đứa cầm tay nhau trên đường đi làm về. Hết rồi, không được nhìn thấy nụ cười ấy nữa. Hết rồi những giọt nước mắt của em khi 2 đứa cùng xem phim.

Hết rồi những giận hờn vu vơ. Hết rồi bóng dáng em chờ tôi dưới đường trước công ty. Hết rồi, hết thật rồi.

Còn đâu nữa những tháng ngày hạnh phúc bên nhau.

Có lẽ những kỷ niệm đó trong em sẽ chóng qua thôi. Còn tôi những kỷ niệm đó giờ sẽ mãi in hằn trong trái tim tôi.

Thật buồn, nhưng sẽ không đau khổ. Tôi biết mình còn có thể đứng vững. Em hạnh phúc là được rồi. Rồi có ngày tôi sẽ chôn vùi ký ức. Tôi sẽ giấu nó ở 1 ngăn nào đó trong trái tim. Để khi nhớ về em, lục lại nó tôi sẽ tìm thấy em.

trai-tim

Hôm qua, tôi vô tình đi trên con đường năm xưa, nơi mà tôi với em gặp nhau lần đầu. Ký ức đó lại tràn ngập trong tôi.

Một buổi chiều mưa. Em trú mưa dưới hiên. Còn tôi đang vội vã chạy về. Những hạt mưa đã làm ướt mái tóc của em, người em ướt sũng. Tôi dừng lại và đưa cái ô duy nhất của mình cho em. Rồi tôi lại tiếp tục trên con đường mưa ấy.

Lần thứ 2 vẫn con đường ấy, đó không phải là con đường tôi hay về. Nhưng lần đó, tôi có cảm giác mình phải đi con đường đó. Gặp em, tôi vẫn nhận ra em, đôi mắt em như đang khóc. Em tiến lại phía tôi, trên tay cái ô đó, em vẫn giữ. Em đã đứng đây chờ tôi 1 tuần rồi. Em nói em muốn nói cám ơn và trả lại tôi cái ô đó. Em mời tôi ăn tối và tôi đã đồng ý. Từ đó chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Tình yêu cũng bắt đầu nảy nở từ đó.

Nhưng ai ngờ hôm nay, vẫn con đường đó, cũng lất phất những hạt mưa. Em đâu rồi? Xót xa lắm chứ, kỷ niệm tràn về lại trái tim tôi quặn đau.

Tôi nhớ em !

Nhưng tôi sẽ không khóc đâu. Trái tim tôi đã khóc hết nước mắt rồi. Đến bây giờ tôi chỉ biết cầu chúc cho em hạnh phúc. Còn tôi, tôi cũng sẽ hạnh phúc dù người bên tôi không phải là em.

Xem thêm: Yêu xa và những điều khó nói

Biên soạn: Đức Anh

[vivafbcomment]