Phận làm dâu !

Ngày 04/10/2018 8:23:01

“Chị… một con người rất nhỏ bé, xinh xắn, chịu khó và biết quan tâm đến mọi người. Ai ai cũng khen chị đảm đang tháo vát hơn cả con gái trong nhà. Nhà ai sắp cưới con dâu đều lấy chị ra làm gương, cả gia đình tôi tự hào về chị”

Vậy mà có ai biết, khi mới về làm dâu cả nhà tôi đều ghét chị, có định kiến về chị, kế cả những người hàng xóm bây giờ rất thương chị nhưng trước đây cũng từng dè bỉu khinh thường chị… Đơn giản chỉ vì chị dâu tôi từng là nhân viên phục vụ ở một quán cà phê.

Có lẽ lúc ấy trong tư tưởng mọi người một cô gái đi bán cà phê là “hư thân, mất nết” vì trên ti vi không ngừng đưa tin về những cô gái làm tiền, mại dâm ở các tụ điểm cà phê. Mọi người cho rằng tất cả những ai làm trong quán cà phê đều như vậy. Chị tôi phải gánh chịu tất cả những định kiến ấy trong những tháng ngày về làm dâu.

Lí do để anh chị tôi được lấy nhau là… chị tôi có thai trước hôn lễ. Mẹ tôi ghét chị. Mẹ càng cho rằng chị nhất định là một đứa con gái hư thân, sợ không ai lấy nên phải quan  hệ với người ta để lấy được chồng. Mẹ luôn kiếm cớ để bắt nạt chị. Chị nấu canh quên bỏ củ hành mẹ cũng la.

Mẹ bắt chị nấu cơm củi không cho nấu cơm điện vì sợ tốn điện. Cho heo ăn mà quên rửa chuồng mẹ cũng la, giặt đồ mà lỡ bỏ nhiều xà bông mẹ cũng la chị. Mẹ luôn canh chừng chỉ mọi lúc và bắt lỗi chị ở mọi nơi. Hầu như ngày nào mẹ cũng chửi chị, đôi khi còn xúc phạm chị:

– Mày lừa được ai chứ đừng hòng lừa được tao, mày về nhà này mà đòi chia tài sản chứ gì, đợi đấy rồi tao chia cho.

Mặc dù nhà tôi cũng chẳng khá giả gì. Anh Hai tôi cũng chỉ là một anh nông dân làm rẫy cà phê  bình thường. Nhiều lúc tôi thấy chị vừa nấu cơm vừa thút thít khóc, tôi thấy rất thương nhưng chẳng làm được gì, vì lúc ấy tôi lại đi học xa nhà và sự thật trong lòng tôi vẫn chưa hẳn chấp nhận chị là người tốt, tôi cũng có những định kiến về chị giống mọi người.

Chị tôi lúc ấy như một con chim lạc mẹ. một mình chống đỡ với gió, bão, với những hiểm nguy, đôi cánh của chị như muốn gãy xuống nhưng chị vẫn cố gắng gượng để mình không chới với, không bị gió hất bay đi…

lam-dau

Chị làm dâu nhà tôi được 7 tháng thì sinh con. Mẹ bắt chị về ngoại sinh. Mẹ không hầu con dâu. Đợt ấy trời mưa to, anh tôi đi làm công xa, một mình chị lầm lũi xách balo về quê ngoại tận Quảng Bình để sinh con. Nhà tôi thì ở tận DakLak.

Dáng chị đi trong mưa trông thật nhỏ bé và yếu ớt. Tôi biết trong làn mưa ấy có hòa lẫn giọt nước mắt tủi thân của chị. Ngày chị sinh em bé, ngoài Quảng Bình có bão to, nhà mẹ chị bị tốc hết mái, chị phải ôm con trốn dưới gầm bàn, lấy cả thân mình che chở cho sinh linh bé nhỏ.

Chị vẫn không  một lần mở miệng than trách về mẹ tôi. Chị sinh được hai tháng thì bố mẹ bắt anh tôi ra đón chị vào. Một bà mẹ mới sinh hai tháng với đứa con chưa kịp quen mùi sữa đã phải vượt hàng trăm cây số… Đôi mắt chị vẫn đẹp như lần đầu về làm dâu.

Thằng cu được 8 tháng thì mẹ tôi đổ bệnh. Mẹ tôi bị bệnh tiểu đường và cao huyết áp. Bị bệnh, mẹ tôi càng khó tính hơn, mẹ quăng hết đồ đạc của cháu xuống nhà rồi bắt chị tôi dọn dẹp, mẹ đòi ăn những món ngon và bắt chị tôi phải nấu, mẹ bồng cháu đi chơi trong xóm và kể xấu về chị…

Những đôi mắt của người đời làm trái tim của người con gái 23 tuổi ấy thêm đau rát, giọt nước mắt cũng không còn muốn lăn trên gò má….

Bệnh của mẹ tôi ngày càng nặng, 27 Tết năm 2007 mẹ tôi phải nhập viện vì tai biến mạch máu não. Mẹ trở thành một người vô tri thức, không nói được không nghe được và cũng không nhận ra bất cứ ai. Mọi người cứ nghĩ rằng chị tôi sẽ vui lắm vì giờ đây mẹ tôi không thể bắt nạt được chị nữa.

Nhưng ngược lại, chị chăm sóc mẹ rất chu đáo. Giáp Tết, vừa lo việc nhà cửa vừa lo chăm mẹ, lại có con nhỏ chị tôi chạy ngược chạy xuôi tất tả. Ban ngày, gửi con cho bà bác chăm sóc hộ chị nấu cơm mang vào cho bố và anh tôi đang trông mẹ, chị đỡ mẹ đi vệ sinh, tắm rửa gội đầu cho mẹ.

Nhiều hôm mẹ tiểu tiện cả ra chăn chị cũng không ngại rửa ráy, thay đồ cho mẹ. Ban đêm tranh thủ về dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ nhờ người gói bánh chưng. Sáng sớm, tranh thủ ra chợ bán buồng chuối vừa chín tới với mấy bó chè xanh để kiếm tiền mua hương nhang thắp ngày tết.

Có hôm chị phải ở lại chăm sóc mẹ vì anh và bố quá mệt về nhà nghỉ, con chị khát sữa khóc đòi mẹ, đôi ngực căng sữa của người mẹ làm chị đau thắt lòng, chị phải vào nhà tắm xoa ngực mình cho dịu lại, mong con ở nhà đừng khóc. Mọi người trong bệnh viện ai cũng thương chị, họ cứ nghĩ rằng chị là con gái của mẹ chứ không phải con dâu của mẹ.

lam-dau

Sau Tết, mẹ về nhà trong tình trạng cũng chẳng khá hơn. Bố kêu thầy kêu thuốc khắp nơi về chữa nhưng bệnh của mẹ thì vẫn không thuyên giảm. Chị  phải hằng ngày vừa chăm mẹ chồng, chăm con, chăm cả đàn heo mới đẻ, cả một khu vườn rau mới trồng cho kịp buổi chợ…

Chị thường nấu những món ngon, xay ra và bón cho  mẹ ăn, chị thường xuyên lau người, tắm rửa cho mẹ. Dù mẹ không biết gì nữa nhưng chị vẫn để cháu nằm cạnh mẹ. Nhiều người đến thăm nhắc nhở “Mày không sợ bà nội quăng con xuống đất sao? Bà có biết gì đâu mà bảo bà trông cháu”.

Chị tôi cười cười “ Bà biết chứ! Bà ghét con dâu nhưng bà thương cháu nội của bà lắm”. Ai cũng phục chị, một đứa con dâu nuôi mẹ chồng tận tình con hơn con đẻ, không một lời than vãn, nhiều đêm chị còn ngủ cạnh mẹ, canh giấc ngủ cho mẹ.

Mẹ tôi đã mất vào tháng 2 năm 2008, khi tôi vẫn đang la một đưa sinh viên Đại học đang học ở Sài Gòn. Nhưng những gì chị làm cho mẹ đã mang lại cho chị những hạnh phúc mà theo chị sẽ không bao giờ quên. Chị kể cho tôi nghe khi chỉ có hai chị em xuống thăm mộ mẹ:

– Em biết không, lúc mẹ sắp đi mẹ đã nói với chị những điều chị không thể tưởng được đấy!

– Điều gì vậy chị ?

– Mẹ bảo mẹ xin lỗi con, mẹ đã làm khổ con, mẹ thương con…nhưng câu ấy, chị biết mẹ rất cố gắng mới nói được, chị rất hạnh phúc vì được làm con dâu của mẹ

– Chị hạnh phúc thật chứ?

– Ừ.

Chị…như thế đấy, sống bao dung, lương thiện, không toan tính, không xấu như nhiều người vẫn áp đặt cho chị. Tôi biết dù không nói ra nhưng chính tấm lòng của chị đã làm mẹ tôi thay đổi, dù chỉ là những giờ phút cuối cùng trong cuộc đời của mẹ.

Tấm lòng hiếu thảo, đức hi sinh của chị khiến tâm hồn của một người mẹ luôn khắt khe, khó tính và định kiến mở rộng, dù không nhận ra bất cứ ai, không dặn dò được gì cho mọi người lúc đi xa, nhưng mẹ cũng đã nói được với chị những điều mẹ cần nói, có lẽ mẹ thanh thản lúc ra đi, tôi có thể cảm nhận được nụ cười ấm áp của mẹ dành cho chị nơi xa xôi ấy.

Mẹ đã giúp mọi người nhận ra giá trị thực sự của một con người, mẹ là người ghét chị nhưng cũng chính mẹ mang tình thương và hạnh phúc về cho chị.          

Mẹ và chị – hai người phụ nữ mà tôi yêu qúy nhất!

Bây giờ con chị được hai tuổi, anh chị vẫn chưa ra ở riêng, chị ở cùng với gia đình tôi, có bố và anh Ba tôi. Điều đặc biệt tôi chưa từng gặp ở các gia đình khác đó là bố chị – xui gia với nhà tôi – lại ở cùng với chúng tôi từ khi chị cùng con vào lại Daklak từ hai năm qua. Và ông sẽ sống với gia đình chúng tôi đến cuối đời.

Xem thêm: Những câu nói hay về tình yêu hay nhất

[vivafbcomment]